|
Qua bài Tin Mừng hôm nay chúng ta thấy có
hai hình ảnh cực kỳ đối chọi với nhau.
- Hình ảnh đầu tiên là hình
ảnh về những người luật sĩ: Họ rất cao sang, vinh dự với áo thụng, với
chức quyền, được người ta bái chào, được ngồi những chỗ nhất. Cứ bề
ngoài mà xét thì xem ra họ là những người rất đạo đức, rất tốt. Có lẽ có
nhiều người cũng mong có được cuộc sống như vậy.
- Hình ảnh thứ hai là hình
ảnh một bà góa: Bà rất nghèo. Vì nghèo cho nên chẳng được ai để ý tới.
Bà cũng chẳng có áo thụng, thứ áo dài quét đất, có tua, mặc vào để nhắc
nhớ mình là tuyển dân của Thiên Chúa. Vì nghèo cho nên cũng chẳng có bao
giờ bà có được một chỗ tốt nơi công cộng, chẳng được ai để ý đến mà chào
hỏi. Thông thường thì có lẽ chẳng mấy ai mong muốn phải sống nghèo như
thế.
- Bây giờ chúng ta xem cách nhìn
của Chúa. Chúa thấy gì qua những hình ảnh đó. Rõ ràng là cái nhìn của
Chúa không giống với cái nhìn thông thường của con người.
Những người luật sĩ rất cao sang, vinh dự với áo thụng, chức quyền, được
người ta bái chào, được ngồi những chỗ nhất…người ta thì thấy như thế là
sang, là đẹp….còn Chúa thì Chúa lại thấy đó chỉ là cái vỏ
bên ngoài, nhưng ẩn sâu dưới cái vỏ đó là một tâm hồn kiêu
căng, tham lam, ức hiếp kẻ yếu đuối. Có lần Chúa bảo “họ giống như mồ
mả, bên ngoài thì quét vôi trắng toát rất đẹp nhưng bên trong toàn là
mùi xú uế bẩn thỉu”
Ngược lại người đàn bà góa bụa nghèo
khó…bên ngoài chẳng bằng ai, không có gì để lôi cuốn, để hấp dẫn. Và
thông thường thì có lẽ cũng chẳng có mấy ai ưa chuộng cuộc sống như thế.
Thế nhưng đối với Chúa thì lại khác. Bà góa ấy tuy nghèo tiền nhưng lại
rất giàu lòng. Bà dám làm những việc mà ít ai dám làm: dâng cho Chúa cả
sự sống của bà. Chúa Giêsu khen ngợi cuộc sống đó. Đối với Chúa đó là
cuộc sống rất đẹp. Chính vì nó đẹp cho nên Chúa mới gọi các môn đệ lại
và bảo họ phải noi gương.
B...BÀI HỌC
Qua câu chuyện của bà góa nghèo Chúa muốn
dạy chúng ta điều gì? Có rất nhiều bài học chúng ta có thể rút ra từ câu
chuyện đầy ấn tượng này, nhưng ở đây tôi chỉ xin gợi lên mấy điều tôi
tưởng là rất cần cho chúng ta..
Trước hết
câu chuyện này nhắc nhở chúng ta về bổn phận đối với Chúa
và Giáo Hội. Bà góa rất nghèo nhưng bà đã ý thức được bổn phận của mình
đối với Chúa, với cộng đoàn. Bà đã sãn sàng hy sinh, hy sinh cả sự sống
của mình để giúp Giáo Hội.
Ông Sam Jones một nhà truyền giáo rất nổi
tiếng, một lần kia gặp một tín hữu lúc nào cũng than van về những khoản
ông phải đóng góp.
- Thưa ngài, tôi phải đóng góp cho Hội
Thánh nhiều quá.
- Bao nhiêu?
- 5 USD một năm.
- Thế ông theo Chúa bao lâu rồi?
- Đã 4 năm.
- Trước khi theo Chúa ông làm gì?
- Tôi nghiện rượu.
- Mỗi năm ông uống hết bao nhiêu tiền?
- Chừng 250USD
- Khi ấy ông có ruộng đất gì không?
- Tôi mướn đất cày bừa với một con bò
- Bây giờ ông có gì không?
- Tôi có một khu ruộng và một đôi ngựa
cày.
- Trước kia ông cho ma quỉ mỗi năm 250USD
để được cày trên một thửa ruộng đi thuê mướn với một con bò. Nay Đức
Chúa Trời đã cứu ông, ông chỉ dâng cho Ngài 5USD một năm để được cày
ruộng của mình với một đôi ngựa. Vậy mà ông còn kêu là nặng nề ư? Ông là
người bội bạc từ đỉnh đầu cho đến bàn chân!
Có lẽ nhiều người trong chúng ta cũng như
vậy. Chúng ta nhận được từ Chúa và Giáo Hội quá nhiều nhưng thử hỏi có
khi nào chúng ta nghĩ tới bổn phận chúng ta phải xây dựng Giáo Hội bằng
những hy sinh của chúng ta không?
Cách dâng cúng đẹp lòng Chúa.
Thứ đến: Chuyện bà góa làm tôi phải giật
mình. Trong câu chuyện này, Chúa Giêsu đã dạy một điều rất lạ mà rất
hay: có khi nhiều mà là ít, có khi ít mà là nhiều.
Nhiều người dâng những số tiền rất lớn. Xem ra là rất nhiều nhưng
Chúa lại bảo là ít vì họ dâng những cái dư thừa. Ngược lại một bà góa,
bà chỉ bỏ vào hai đồng tiền nhỏ. Đó là đồng gọi là lepton, nghĩa đen là
một đồng mỏng, là đồng tiền có giá trị nhỏ nhất trong các đồng tiền. Thế
nhưng Chúa Giêsu lại nói phần đóng góp đó là nhiều hơn tất cả mọi người
khác, và Chúa cắt nghĩa: vì những người khác bỏ vào đó
số tiền họ đã dành dụm được khá dễ dàng và vẫn còn giữ lại khá nhiều,
trong khi bà góa nghèo này đã bỏ vào tất cả những gì bà có. Nhiều
đối với Chúa không phải ở số lượng bỏ ra mà là ở tấm lòng và sự hy sinh
của người dâng hiến.
Ngày xưa, lâu lắm rồi, một
ông vua ở Ấn Độ, mời Đức Phật vào cung làm lễ. Hôm ấy vua cho đốt rất
nhiều đèn dầu trong cung nhất là dọc theo hành lang từ cung vua đến cung
Phật ở. Lúc đó có một bà góa nghèo khó cũng muốn dâng lên Đức Phật ngọn
một ngọn đèn dầu, nhưng không làm sao có tiền để mua. Bí quá Bà phải đi
ăn xin suốt một ngày ròng, khắp kinh đô…mãi đến tối mới được hai đồng.
Bà dùng hai đồng đó…. tất tả ra phố mua dầu, đốt một đĩa đèn dâng lên
Phật. Bà khấn: "Nếu đời sau con được thành đạo, thì xin ngọn đèn này
được sáng suốt đêm mà không tắt".
Sáng hôm sau, khi một nhà
sư lên cung Phật đi tắt đèn thì thấy mọi ngọn đèn của vua đã tắt tự bao
giờ, riêng dĩa đèn của bà ăn xin vẫn tỏa sáng ngời ngợi, không làm cách
nào tắt được. Nhà sư thấy sự lạ, lên thưa với Đức Phật. Người bảo: "Bà
cụ tâm thành tu thân tích đức, về kiếp sau sẽ trở thành Phật Như Lai".
Vua nghe chuyện, hỏi một vị quan trong
triều, tại sao vua cúng đèn nhiều như sao sa vậy mà chẳng được như bà
lão chỉ dâng có một ngọn đèn? Quan đáp: "Bởi vì bà của ít lòng nhiều, bà
dâng có một dĩa đèn, nhưng tấm lòng bà thành kính thiết tha".
Câu chuyện tình tiết xem ra có hơi khác
nhưng nội dung sao mà giống với truyện của bà góa quá. Xem ra đạo nào
cũng thế. Chân lý chỉ có một.
Lạy Chúa Giêsu,
khi đến với nhau,
chúng con thường mang những mặt nạ.
Chúng con sợ người khác thấy sự thật về mình.
Chúng con cố giữ uy tín cho bộ mặt
dù đó chỉ là chiếc mặt nạ giả dối.
Khi đến với Chúa,
chúng con cũng thường mang mặt nạ.
Có những hành vi đạo đức bên ngoài
để che giấu cái trống rỗng bên trong.
Có những lời kinh đọc trên môi,
nhưng không có chỗ trong tâm hồn,
và ngược hẳn với cuộc sống thực tế.
Lạy Chúa Giêsu,
chúng con cũng thường ngắm mình trong gương,
tự ru ngủ và đánh lừa mình,
mãn nguyện với cái mặt nạ vừa vặn.
Xin giúp chúng con cởi bỏ mọi thứ mặt
nạ,
đã ăn sâu vào da thịt chúng con,
để chúng con thôi đánh lừa nhau,
đánh lừa Chúa và chính mình.
Ước gì chúng con xây dựng bầu khí chân thành,
để chúng con được lớn lên trong bình an.
|